KINH TRUNG ĐẠO NHÂN DUYÊN
Thích Nhất
Hạnh dịch từ Kinh 301 của bộ Tạp a Hàm, có
tham khảo Kinh Kaccayanagotta, Samyutta Nikaya,2.16.17
Tôi nghe như
vầy:
Hồi
đó Phật cư trú tại ngôi nhà khách ở trong
rừng thuộc tụ lạc Na Lợi. Lúc ấy có tôn
gỉa Tán Đà Ca Chiên Diên đến thăm người.
Sau khi đảnh lễ dưới chân Phật,
đại đức lui về một bên, ngồi
xuống và bạch:
- Thế Tôn,
Thế Tôn thường nói tới danh từ chánh kiến. Vậy chánh kiến là ǵ? Thế
Tôn diễn giải chánh kiến như thế nào?
Phật
bảo tôn giả Tán Đà Ca Chiên Diên:
Người
đời thường nghiêng về hai khuynh hướng
nhận thức: một là có, hai là không. Đó là do
vướng mắc vào cái tri giác sai lầm của ḿnh. V́ vướng vào tri giác sai lầm đó cho nên
mới kẹt vào hoặc ư niệm có hoặc ư niệm
không. Tán Đà Ca Chiên Diên! Phần lớn
người đời đều bị kẹt vào
chấp và thủ. Người không
bị kẹt vào chấp và thủ th́ không c̣n nắm
giữ, kế đạt và vọng tưởng về cái
ngă nữa. Người ấy biết
cái khổ (chẳng hạn) khi có điều kiện phát
sinh th́ nó phát sinh, khi hết điều kiện tồn
tại th́ nó tiêu diệt. Người
ấy không c̣n nghi hoặc ǵ nữa cả. Cái thấy
của người ấy không do ảnh hưởng
của kẻ khác mà có, trái lại do chính người
ấy tự đạt được. Cái
thấy ấy gọi là chánh kiến. Đó
là cách tŕnh bầy chánh kiến của Như Lai. V́ sao thế? Người có tri kiến chân
chính khi quán sát về sự sinh khởi của thế gian
th́ không thấy thế gian là không. Người có tri
kiến chân chánh khi quán sát về sự hoại diệt
của thế gian th́ không thấy thế gian là có. Tán Đà
Ca Chiên Diên! Chấp có là một biên kiến,
chấp không là một biên kiến khác; Như Lai ĺa hai biên
kiến đó mà thuyết pháp ở trung đạo.
Nghĩa là: cái này có v́ cái kia có, cái này sinh v́ cái kia sinh; từ
vô minh mà có hành, từ hành mà có thức, từ thức mà có
danh sắc, từ danh sắc mà có lục nhập, từ
lục nhập mà có xúc, từ xúc mà có thọ, từ
thọ mà có ái, từ ái mà có thủ, từ thủ mà có
hữu, từ hữu mà có sinh, từ sinh mà có lăo tử và
khổ đau chồng chất thành khối. Nếu vô minh
không c̣n th́ hành không c̣n, hành không c̣n th́ thức không c̣n,
thức không c̣n th́ danh sắc không c̣n, danh sắc không c̣n th́
lục nhập không c̣n, lục nhập không c̣n th́ xúc không
c̣n, xúc không c̣n th́ thọ không c̣n, thọ không c̣n th́ ái không
c̣n, ái không c̣n th́ thủ không c̣n, thủ không c̣n th́ hữu
không c̣n, hữu không c̣n th́ sinh không c̣n, sinh không c̣n th́ lăo
tử không c̣n và nguyên khối khổ đau chồng
chất kia bị tiêu diệt.
Phật nói
kinh này xong, tôn giả Tán Đà Ca Chiên Diên thấy tâm
bừng sáng giải thoát, cắt đứt được
các hệ lụy, và chứng quả A La Hán.
THE STANCE AND
CIRCUMSTANCES MIDDLE PATH SUTRA
Minh Tich translates based on the
Vietnamese version by Thich Nhat Hanh, taken from the Agama Sutra Number 301,
also with reference to Kaccayanagotta Sutta, Samyutta Nikaya 2.16.17
Thus did I hear:
One time Buddha was residing at the guest
house in a forest belonging to the Na Loi tribe. At that time there was a
bhikshu named Tan Da Ca Chien Dien coming to visit him. After lowly bowing at
his feet, the bhikshu went to one side, sat down and said:
- Venerable Master of the Realm, you
usually talk about right view. So what is right view? How would Master explain
right view?
Buddha said to Tan Da Ca Chien Dien:
- Humankind usually leans toward two
tendencies of perception: one is to be, and the other is not to be. That is
because humankind is stuck to erroneous understanding. On account of being
stuck to erroneous understanding, humankind is stuck to either one of these two
concepts of to be and not to be. Tan Da Ca Chien Dien! The majority of humankind is stuck to fixed
ideas and the blind adherence to ideas. One who is not stuck to fixed ideas and
the blind adherence to fixed ideas will not hold, speculate, or have illusions
about selfhood. He or she knows that suffering (for example) comes into being
when the circumstances come into being. When the circumstances disappear, it
disappears. He or she does not have any doubt whatsoever. His or her view does
not come from the influence of others but comes from his or her own attainment.
That view is called right view. That is the way Tathagata presents right view.
Why is that so? A person with right
knowledge and view when observing and contemplating on the coming into being of
the world does not see that the world is not. The person with right knowledge
and view when observing and contemplating on the disappearance of the world
does not see that the world is. Tan Da Ca Chien Dien! To hold that a thing is
is one lopsided view, to hold that a thing is not is
another lopsided view. Tathagata leaves behind these two lopsided views and
preaches the dharma in the middle path. That is to say: This is because that
is, this comes into being because that comes into being; from unintelligence
comes will (urge), from will (urge) comes consciousness, from consciousness
come psyche and matter, from psyche and matter come six doors to sensation,
from six doors to sensation comes sensation, from sensation comes
desire, from desire comes clinging, from clinging comes being, from being comes
birth, from birth come old age and death and suffering accumulating into a
cluster. When unintelligence ceases, will (urge) ceases, when will (urge)
ceases, consciousness ceases, when conciousness ceases, psyche and matter
cease, when psyche and matter cease, the six doors to sensation cease, when the
six doors to sensation cease, sensation ceases, when sensation ceases, desire
ceases, when desire ceases, clinging ceases, when clinging ceases, being
ceases, when being ceases, birth ceases, when birth ceases, old age and death
cease, and the whole cluster of suffering ceases.
After Buddha said this sutra, bhikshu Tan
Da Ca Chien Dien found his psyche suddenly illuminated and liberated, he cut
off all obstructions and attained the fruit of Arahant.***