Bố thí
Toàn Không
Thế nào là bố thí?
Bố là chia bày ra, thí là trao tặng, cho.
Bố thí là đem năng lực vật chất như của
cải tiền bạc của ḿnh hiến dâng chia tặng
cho người, hoặc đem trí tuệ như giảng
nói các điều hay lẽ phải trong đời sống,
các chân lư do Phật dạy mà giải thích cho người. Đây là những việc làm để nuôi dưỡng
công đức cho người bố thí. Bố thí
được xem như là phương tiện đối
trị tính bỏn sẻn tham lam ích kỉ, và thể
hiện ḷng bác ái từ bi.
Bố thí được
dùng chung cho mọi người, nó bao gồm sự giúp
đỡ những kẻ nghèo đói bệnh tật
hoạn nạn, những người cần sự giúp
đỡ về một phương diện nào đó, như
hành động bố thí thức ăn, tiền bạc
vật dụng phẩm vật cho các vị Khất sĩ,
các tịnh thất chùa. Ngược lại
Tăng Ni giải thích các lời Phật dạy và
hướng dẫn tu hành cho các Phật tử tại gia
cũng gọi là bố thí. Đối với
người tu hành, v́ được kính trọng nên bố
thí được gọi là cúng dường, cúng dàng Tam
Bảo, cúng dường trai Tăng, cúng chùa v.v…Tất
cả các hành động bố thí cúng dàng đều được
xem là để nuôi dưỡng phúc đức.
Có mấy loại bố thí?
Có ba loại bố thí:
Tài thí, Pháp thí, và Vô úy thí. Để hiểu rơ
tường tận của việc bố thí, chúng ta
lần lượt phân tích từng loại.
1/- Tài thí: Gồm
tiền bạc của cải vật dụng cho
đến cái qúy nhất là thân mạng, có hai loại:
- Nội tài: Là
những vật chí thân qúy báu như thân mạng, các bộ
phận của ḿnh đem bố thí cho người khác
như xông vào lửa cứu người sắp chết
cháy, nhảy xuống nước cứu người
sắp chết đuối, lấy thân ḿnh che đỡ cho
người sắp bị bắn hay bị đâm. Hoặc cho người một bộ phận
của ḿnh mà người đang cần đến như
cho người một qủa thận chẳng hạn.
Nghĩa là người bố thí sẵn sàng chịu
chết chịu tật nguyền chịu khổ để
cứu người.
Bố thí nội tài là một cử
chỉ cao đẹp nhất mà chỉ người có
từ tâm mới làm được, nếu c̣n xem thân
mạng ḿnh là qúy th́ không thực hiện được
loại bố thí này.
- Ngoại tài: Là
vật thường dùng của ḿnh như tiền bạc,
xe cộ, nhà cửa, ruộng vườn, đồ
đạc, quần áo, đồ ăn, thức uống
v.v…, đem một trong những thứ ấy tặng cho
người, gọi là bố thí ngoại tài.
2/- Pháp thí: Pháp là
vạn vật, pháp cũng là các lời dạy của
Phật, các Kinh Luật Luận của Phật cũng
gọi là pháp. Đem các lời hay lẽ phải, những
chân lư qúy báu ra chỉ cho người, như đem các
lời dạy của Phật ra chỉ dạy cho
người được hiểu, hoặc thực hành
các lời dạy của Phật để làm gương
cho người khác bắt chước noi theo và cải tà
quy chính, đều là bố thí pháp cả.
Pháp thí có một giá trị lớn hơn
là tài thí, v́ tài thí chỉ giúp cho người một thời
gian hay một đời là cùng, c̣n pháp thí ảnh
hưởng nhiều đời nhiều kiếp.
Ngoài ra, pháp thí c̣n giúp cho cả kẻ sang người hèn, kẻ
nghèo lẫn người giàu, nên bố thí pháp có lợi ích
rộng lớn hơn bố thí tài.
3/- Vô úy thí: Vô úy là
không sợ, bố thí vô úy là cho người khác sự không
sợ hăi, hết sợ hăi.
Tại sao
phải bố thí vô úy?
Bởi v́ trong đời sống của con
người có đủ thứ sợ hăi. Khi c̣n bé nhỏ
sợ theo bé nhỏ như sợ thua bạn bè, sợ không
làm vừa ḷng cha mẹ, v.v…, khi lớn lên sợ không thành
danh, sợ không chọn được người bạn
đời như ư v.v…, khi về già sợ bệnh này
bệnh kia, sợ chết v.v…. Mỗi người từ
nhỏ tới lớn đều có trăm ngh́n lo sợ, do
đó, nếu có sự bố thí vô úy th́ người
được thí vui mừng biết mấy, như trút
được gánh nặng ngh́n cân vậy. Tỉ dụ
như người đang bị tai
nạn, có người đến cứu giúp làm
người này hết lo sợ, bớt lo sợ.
Muốn bố thí vô úy, trước tiên người
bố thí phải không c̣n sợ một điều ǵ,
muốn được vậy, muốn không c̣n sợ
bất cứ điều ǵ trong ḷng, người ấy
phải t́m đọc để hiểu lư sống của
Phật giáo một cách tường tận và áp dụng
thực hành đầy đủ rồi th́ đâu c̣n ǵ
để sợ nữa. Như khi biết rơ
các vật đều là hư giả không thật, cái ngă
tức cái thân ta cũng không thật không qúy th́ tham
để làm ǵ? Không tham th́ không c̣n ham muốn nữa,
khi không c̣n ham muốn th́ không t́m cách giữ ǵn hay chiếm
đoạt, như vậy có ǵ phải lo sợ? Tiền
bạc của cải không ham nên không sợ mất, danh
lợi địa vị không màng nên không sợ thiếu,
sinh mạng thân ḿnh xem như giả tạm nên không sợ
chết, do đó sống rất b́nh tĩnh tự tại
trước mọi đổi thay thăng trầm của
cuộc đời. Do vậy,
người vô úy sẵn sàng can thiệp vào các việc
cứu người khác gặp nguy hiểm mà người
thường không thể làm được.
Bố thí như thế nào?
Sự bố thí xảy ra rất nhiều, có
người giàu có bỏ ra rất nhiều tiền của
để bố thí cho trẻ em xấu số như tàn
tật câm điếc hoặc bệnh nan y, có người
lập nhà thương thí, trường học miễn phí,
nhà dưỡng lăo cho người già nghèo, trại cô nhi cho
trẻ em không cha không mẹ. Có người bỏ ra
thật nhiều tiền của giúp Tăng Ni xây chùa,
đúc chuông, tạo tượng, hành đạo v.v…Lại
có người lập qũy, gây qũy để giúp cho
những người nghèo khó, có người nhảy xuống
nước để cứu người sắp chết đuối,
hoặc có người xông vào lửa cứu người
sắp chết thiêu v.v… Tất cả những hành
động ấy đều là bố thí cả, nhưng
xét về tâm lư và động lực thúc đẩy bên trong,
có hai trường hợp được nêu lên ở
đây:
- Bố thí chấp tướng: Nghĩa là bố thí với dụng tâm bên
trong để cầu danh cầu lợi như bố thí
để được đăng báo khen tiếng
tốt về ḿnh hay tổ chức của ḿnh, với
dụng tâm ganh đua như ḿnh bố thí nhiều hơn
người kia, hoặc tổ chức của ḿnh bố
thí nhiều hơn tổ chức kia, hoặc giúp đỡ
các em tật nguyền bênh nan y hoạn nạn cô nhi là
để sau này lớn lên các em sẽ biết ơn và là
công cụ, người của ḿnh hay thuộc tổ
chức, tôn giáo của ḿnh, hoặc nhảy xuống sông
cứu người để được người
“đẹp” ngợi khen cảm phục v.v….
Những hành động đẹp
đẽ ấy mà được che đậy giấu
kín bên trong như thế th́ không c̣n giá trị nữa.
Về phúc đức của những hành động
với động lực bên trong mờ ám không sạch
như thế th́ kết qủa, như làn gió mát thổi
qua, như mây trôi trong hư không sẽ tan biến mất
vào hư vô không c̣n ǵ cả.
Lấy thí dụ của Trưởng giả Cấp
Cô Độc thời Phật tại thế đă mang
tiền của ức tỉ ra để xây Đạo
tràng Kỳ Viên cúng Phật với một tâm không chấp
trước, khi qua đời Trưởng giả đă
được qủa báo sinh lên cơi Trời Đạo
Lợi. C̣n Vua Lương Vũ Đế bên Trung Hoa, năm
528 Dương lịch, Tổ thứ 28 là Ngài Bồ
Đề Đạt Ma từ Ấn Độ qua Trung Hoa. Khi
gặp, Vua hỏi Tổ Bồ Đề về việc vua
đă cho dựng lập được 72 chùa, đúc chuông,
tạo tượng, tu sửa cầu cống, bồi
đắp đường lộ v.v… th́ có những công đức ǵ? Khi nghe Vua hỏi một cách tự hào khoe khoang
chấp tướng như thế, nên Tổ trả lời
là “không có công đức”. Vua hỏi tiếp “Tại
sao lại không có công đức?”, Tổ
trả lời “Công đức đó chỉ được
ở qủa vị Trờị Người mà thôi”. Vua
lại hỏi “Làm thế nào mới gọi là chân công
đức?”, Tổ đáp “Trí thanh
tịnh thể vốn vắng lặng, tṛn đầy,
trong sáng, nhiệm mầu, công đức như vậy
chẳng thể lấy thế gian pháp (của cải,
tiền bạc…) mà cầu được”, Vua lại
hỏi “Vậy người trước Trẫm đây là
ai?”, Tổ đáp “Không có ai cả”. Vua nghe câu
trả lời chót của Tổ sinh ra nghi ngờ cho
rằng Tổ chẳng phải người hiểu
đạo. V́ sự học hỏi và tu học
của Lương Vũ Đế c̣n thấp, không
hiểu được câu trả lời của Tổ
Bồ Đề, v́ Tổ đă đắc đạo
rồi biết rơ cái vô ngă nên đă trả lời như
thế, nhưng Vua không hiểu, tự ái, v́ cái ngă (cái ta)
của Vua qúa to lớn, do đó Vua đă bực (nổi sân
giận). V́ sự giận này, mà Vua không hỏi nữa, và
sau sai người đem thuốc độc cho Tổ
uống …Nhưng Tổ không chết và sau gần một
tháng, Tổ đă rời bỏ Kinh đô mà đi đến
ngồi quay mặt vào vách 9 năm nhập định tại
chùa Thiếu Lâm….Như thế th́ công đức bố thí của
Vua Lương Vũ Đế thật sự chẳng
bằng công đức bố thí của Trưởng
giả Cấp Cô Độc được.
- Bố thí vô tướng: Là bố thí với tâm trong sạch,
người bố thí với tâm từ bi quảng
đại, bố thí với tâm b́nh đẳng không phân
biệt ṇi giống chủng tộc, chế độ tôn
giáo v.v…Bố thí không đ̣i hỏi bất cứ
điều kiện ǵ, người bố thí khi cho không
cần biết người nhận là ai, không cần cho
người nhận biết ḿnh là ai. Khi nào mà
người cho không c̣n thấy ḿnh cho và kẻ nhận
nữa, mới thật sự là bố thí rộng lớn,
dù sự bố thí rất nhỏ nhặt cũng vẫn
được gọi là bố thí rộng lớn tức
là bố thí Ba La Mật.
Chữ Ba La
Mật ở đây có nghĩa là rốt ráo, bố thí Ba La
mật nghĩa là bố thí đến cùng tận, vô cùng
rộng lớn. Nhiều người khi bố thí c̣n
chấp cho rằng ta là người cho, người làm
ơn, kẻ kia là người thọ nhận,
người chịu ơn. V́ c̣n dính mắc nơi
tướng, chấp có ngă (ta) có nhân (người), nên không
được gọi là Ba La Mật. Người bố
thí không thấy có ta là người làm ơn, không thấy
người kia là kẻ thọ ơn, lại c̣n không
thấy vật kia là vật cho nữa, mới
được gọi là bố thí Ba La Mật, v́ không c̣n
một tí ǵ dính mắc tới sự tướng nữa.
Đây
mới thực sự là bố thí cao cả trong sạch
sẽ đưa người bố thí được phúc
báo vô lậu thanh tịnh và đây cũng là việc làm
của các vị Bồ Tát vậy.
Đối với người tu,
phải quán sát tất cả chúng sinh và ḿnh cùng đồng
một bản thể mới không c̣n thấy ta có bố thí
và người được thọ thí. Thí dụ
như một người đang làm việc ǵ, bỗng tay
trái bị thương, lúc đó tay phải vội vàng
lấy bông băng và thuốc bó chỗ vết thương
của tay trái lại, lúc đó tay phải không có một tí
nào kiêu hănh về việc làm ấy, v́ sao thế? V́ tay phải tự nhận biết rằng nó
và tay trái cùng đồng một thân thể, nên nó không
thấy ḿnh (tay phải) là người ban ơn giúp
đỡ và tay tái là kẻ thọ ơn. Bố
thí đến độ không cảm nhận
được một tí nào là ơn như thế mới
là bố thí Ba La Mật.
Bố thí được phúc
đức ǵ?
Người bố thí tài có dịp chiến thắng
ḷng bỏn sẻn tham lam ích kỉ, và nới rộng ḷng bác
ái từ bi của ḿnh, người này có ngay tâm vui vẻ v́
thấy ḿnh làm được việc hữu ích cứu
giúp người. Người bố thí đời này an vui, đời sau gặp nhiều sự
giúp đỡ.
Người bố thí pháp cũng là để tự
nhắc nhở ḿnh những điều Phật dạy
để noi theo và tinh tấn tu hành
để giải thoát. Sự lợi ích của bố thí
pháp c̣n bao gồm cả những sự chỉ dạy
phương pháp, nghề nghiệp chân chính cho người
để tự nuôi sống, tăng tiến trong cuộc
sống, hay chỉ bảo những điều hay lẽ
phải của thế gian để chỉ bày cho
người những lợi ích trong đời sống đạo
đức.
Người bố thí vô úy là để
có dịp thử thách ḷng vị tha và sự chấp ngă
của ḿnh.
Người nhận bố thí do sự che chở
đùm bọc vỗ về an ủi nên
vô cùng sung sướng, ví như họ được
uống nước cam lồ của người tặng
vậy.
Người bố thí sẽ có nhiều công
đức khi bố thí đúng lúc, không vụ lợi,
tự tay, tự nguyện v́ lợi
người, không mong báo đáp bất cứ h́nh thức
nào. Người bố thí c̣n phải biết
bố thí cho bậc chân tu, bậc Thánh, và nguyện đem
công đức này bố thí cho tất cả chúng sanh.
Những cách bố thí với tâm trong sạch đúng
với ư nghĩa của bố thí Ba La Mật như
thế, người bố thí đă bước
được một bước đầu tiên quan
trọng trong Lục Độ là bố thí, rồi tiếp
đến là nhẫn nhục, tŕ giới, tinh tấn, thiền
định và trí huệ để bước qua bờ
giải thoát an vui đời đời.
Toàn Không