Bố thí
Phần II (tiếp theo)
Toàn Không
Xây cất Đạo Tràng cúng
dường Phật
Tiếp theo kỳ
trước, chúng ta đă biết thế nào là bố thí
rộng lớn, trong bài này sẽ nêu lên vài trường
hợp điển h́nh của trưởng giả Cấp Cô Độc trong
thời đức Phật c̣n tại thế.
Những
ai có đọc Kinh sách của Phật giáo thường biết
vị Trưởng giả tên Cấp Cô Độc là
người tin đức Phật và chúng Tăng một
cách kiên cố. Ông đă bỏ ra biết
bao nhiêu tiền của công sức xây cất đạo
tràng Kỳ Hoàn tại nước Xá Vệ ở phiá
Bắc Ấn Độ để cúng dàng đức Phật
và đại chúng Tỳ Kheo. Nơi đó,
đức Phật đă trú ngụ rất nhiều lần
trong suốt thời gian trên bốn mươi năm du hành
hóa độ chúng sinh của đức Phật khắp
nước Ấn Độ và vùng lân cận thời
bấy giờ.
Dưới đây là trích phỏng theo Đại
Tạng Kinh, trong bộ Tạp A Hàm, quyển một,
từ trang 465 đến 469 những lời của Trưởng
giả Cấp Cô Độc kể lại với Tôn
giả Xá Lợi Phất, một đệ tử của
đức Phật về việc cúng dường
Đạo Tràng Kỳ Hoàn như sau:
“. . . Trưởng
giả Cấp Cô Độc nói: “Thưa Thế Tôn,
ngưỡng mong Ngài nhận lời mời của con cùng
đại chúng Tỳ Kheo đến thành Xá Vệ (về
phương Bắc) thuộc nước Xá Vệ
để an cư mùa mưa”
Lúc ấy đức
Thế Tôn hỏi con: “Ông tên là ǵ? Người
dân nước Xá Vệ gọi ông bằng ǵ?”
Con liền thưa: “Con
tên Tu Đạt Đa, v́ con thường cung cấp cho
người nghèo cô độc, nên người dân trong
nước Xá Vệ gọi con là Cấp Cô Độc”( Ở đây chúng ta thấy trưởng
giả Cấp Cô Độc đă từng bố thí trước
khi gặp đức Phật đến nổi danh
được người đời đặt cho
một cái tên đặc biệt).
Đức Thế Tôn lại
hỏi: “Tại nước Xá Vệ ông có pḥng ốc ǵ
chưa? Nếu có th́ các thầy Tỳ Kheo mới có thể
văng lai, mới có thể trú ngụ được”
Con trả lới rằng: “Thưa Thế Tôn, tại
nước Xá Vệ, con chưa có pḥng ốc, nhưng con có
thể cho xây cất để các thầy Tỳ Kheo văng lai
cư ngụ. Mong Thế Tôn cử một vị Tỳ Kheo
đến nước Xá Vệ giúp con trong việc kiến
lập pḥng ốc”.
Bấy giờ đức Thế
Tôn liền cử Tôn giả (Xá Lợi Phất) đi giúp
đỡ con. Khi công việc tại thành Vương Xá xong
xuôi, con cùng Tôn giả đi đến nước Xá Vệ;
nhưng không vào thành, cũng chẳng về nhà, mà lập
tức đi dạo khắp nơi bên ngoài thành. Quan sát xem
chỗ nào có thể đi lại tiện lợi, ban ngày
không ồn ào, và ban đêm tịch tĩnh. Chỗ
không có muỗi ṃng, cùng chẳng ruồi bọ, không nóng
cũng chẳng lạnh, đủ rộng lớn có
thể xây cất pḥng ốc, vườn hoa, ao hồ v.v…
để cúng dàng đức Phật và đại chúng
Tỳ Kheo.
Thưa Tôn giả, bấy giờ
con chỉ thấy khu vườn của hoàng thân
Đồng Tử Thắng là đủ tiêu chuẩn đă
định, con quan sát kỹ rồi liền nghĩ:
“Chỉ có khu này là thích hợp nhất, là tốt nhất,
không c̣n chỗ nào khác tốt hơn”
Nghĩ như vậy, con liền
đi thẳng đến nhà Đồng Tử Thắng mà
nói rằng: “Thưa Hoàng
Thân, Ngài có thể bán khu vườn kia cho tôi được không?”
Đồng Tử bảo con: “Trưởng giả nên
biết, tôi không bán vườn đâu”
Cứ như vậy, lần
thứ hai, rồi lần thứ ba con cũng nói như
thế; Đồng Tử Thắng cũng
lần thứ hai từ chối như thế,
rồi lần thứ ba bảo con rằng: “Này
Trưởng giả, tôi đă nói tôi
không bán vườn, ông cứ hỏi lôi thôi măi, ngoại
trừ chỉ khi nào tiền ức tỉ ông trải
đầy mặt
đất”.
Lúc
ấy con liền nói: “Này Hoàng thân, Ngài đă quyết
định giá cả, chỉ c̣n việc trao tiền
nữa thôi”.
Thưa Tôn
giả, con và Đồng Tử Thắng, mgười th́
nói đă quyết định giá cả rồi,
người th́
nói
chưa quyết định giá cả. Cùng nhau tranh căi
lớn, rồi cùng dắt nhau đến vị Phán Quan
xử án của nước Xá Vệ để xin
phán quyết về việc ấy. Bấy giờ sau khi nghe
đôi bên tŕnh
bày,
vị Phán Quan bảo Đồng Tử Thắng rằng:
“Này Đồng Tử Thắng, thế là ông đă tự
quyết định bán với giá cả tiền
ức tỉ trải đầy mặt đất như
thế rồi, chỉ c̣n việc nhận đủ
tiền
của trưởng giả Cấp Cô Độc mà
thôi, không c̣n tranh căi ǵ nữa”.( Ở đây chúng ta thấy
ḷng
chí thành quyết tâm của trưởng giả Cấp Cô
Độc trong việc thiết lập Đạo Tràng, nên
với bất cứ giá nào cũng chấp nhận
hết)
Thế là con liền trở về
nhà lấy tiền, và dùng voi, xe ngựa
để chuyên chở các kho bạc
đem đến. Con đă xuất ra tới
ức tỉ để trải khắp mặt đất,
nhưng c̣n một chỗ chưa khắp đến.
Con c̣n đang suy nghĩ xem nên lấy bạc
ở kho nào để trải trên chỗ đất c̣n
lại ấy cho vừa
đủ; bấy giờ Đồng Tử Thắng bảo
con rằng: “Này Trưởng giả, nếu có ăn năn
về số tiền đă
giao
ấy th́ hăy lấy trở về, trả lại khu
vườn cho tôi”.
Con bảo
Đồng Tử Thắng: “Tôi không có ăn
năn, tôi chỉ suy nghĩ xem nên lấy tiền bạc
ở
kho
nào để mang đến trải chỗ đất c̣n
lại cho vừa đủ, không thừa cũng không
thiếu”.
Bấy giờ
Đồng Tử tự nghĩ: “Đức Phật
hẳn là người cao cả, vĩ đại, và là
người có oai đức
lớn; đại chúng Tỳ Kheo hẳn cũng
rất cao cả, và cũng có oai đức lớn. Do
đó mới làm cho
Trưởng giả này thiết bày cúng dàng vĩ đại, coi của cải rẻ
đến như thế; có lẽ ta nên xây
cổng ngơ tại miếng đất c̣n lại
để cúng dàng”. Nghĩ như vậy rồi,
Đồng Tử Thắng bảo
con: “Này Trưởng giả, hăy thôi đi,
đừng xuất tiền bạc để trải lên
chỗ đất c̣n lại nữa, v́ ngay chỗ
đất ấy tôi sẽ xây cổng ngơ để cúng dàng
Phật và đại chúng Tỳ Kheo”.
Thưa Tôn giả, v́ ḷng từ mẫn nên con
đồng ư để miếng đất ấy lại
cho Đồng Tủ Thắng xây cổng ngơ . . . .
Việc xấy cất trở nên rất thuận
lợi và nhanh chóng, suốt mùa hè năm ấy, con đă
hối thúc, đôn đốc cấp tốc cho xây cất
hoàn tất mười sáu dăy nhà và mười nhà biệt
lập làm các giảng đường, các đại
giảng đường, rồi lại phân ngăn chia các
pḥng ốc riêng biệt làm nơi trú ngụ. Lại có các
nhà tắm, các
nơi chứa nước, ao hồ, suối, vườn hoa,
đường để đi kinh hành v.v…”
Bố thí rông lớn của
trưởng giả Cấp Cô Độc
Trưởng giả Cấp Cô Độc xây cất
đạo tràng cúng dường đức Phật và chúng
Tăng xong, ông c̣n làm rất nhiều việc bố thí cúng
dường khác trong suốt đời ông như cung
cấp vật thực, quần áo, thuốc men, vật
dụng cần thiết cho cả chúng Tăng và các
người nghèo túng bệnh hoạn. Chúng ta đọc
tiếp một đoạn khác trích phỏng theo Đại
Tạng Kinh, trong bộ Tăng Nhất A Hàm, quyển
một, từ trang 110 đến 114 như sau:
“Một thời Phật ở
nước Xá Vệ trong vườn Cấp Cô Độc,
tại đại giảng đường có rất
đông đảo Tỳ kheo và Cư sĩ, đức
Thế Tôn hỏi các Tỳ Kheo rằng: “Đàn việt thí
chủ nên thừa sự cúng dàng các bậc Hiền Thánh tinh
tấn tŕ giới như thế nào?”
Có một Tỳ Kheo đứng lên
vái Phật rồi nói: “Thưa, Thế Tôn là vua các pháp, cúi
mong Thế Tôn nói nghĩa này như thế nào, chúng con
sẽ hết ḷng phụng tŕ”.
Đức Phật bảo: “Hăy
lắng nghe, khéo suy nghĩ, Ta sẽ phân biệt nghĩa này
cho thầy và đại chúng”.
Tỳ Kheo ấy đáp: “Xin vâng” và ngồi xuống. Toàn thể đại chúng im lặng chờ
Phật giảng.
Đức Phật nói: “Đàn việt thí chủ thừa
sự cúng dường các bậc đa văn, tinh tấn
tŕ giới thường trừ bỏ Ngũ Ấm (sắc,
thọ, tưởng, hành, thức), xem như bậc
chỉ đường cho người mê, cung cấp
thức ăn áo mặc cho người thiếu thốn,
khiến người sợ hăi không buồn khổ, dạy
cho người sợ sệt không kinh sợ, che chở cho
người không chỗ nương tựa, làm con mắt
cho người mù, làm y vương cho người bệnh;
ví như nhà nông chăm sóc
ruộng vườn mới có lúa ăn. Này các
Tỳ Kheo, đàn việt thí chủ thừa sự cúng
dường các bậc đa văn tinh tấn tŕ giới
như thế đó”.
Lúc đó trưởng giả Cấp Cô Độc
đang ở trong đại chúng từ phiá xa,
Trưởng giả đứng lên vái Phật rồi nói:
“Thưa Thế Tôn, đúng thế, đúng thế bạch đức
Như Lai. Tất cả thí chủ đến với
người nhận như được thân cận gần
gũi cha mẹ, rất là qúy báu”
Đức Phật bảo: “Đúng vậy
Trưởng giả, đúng như lời ông nói”.
Trưởng giả Cấp Cô Độc thưa: “ Từ nay về sau, cửa nhà con không
đóng kín (không khóa), cũng không từ chối một ai,
từ các hàng đệ tử của Thế Tôn,
đến những người đi đường
thiếu thốn. Cúi mong Thế Tôn chấp thuận cho hàng
Tỳ Kheo nếu cần những vật tùy thân như y,
bát, tọa cụ, bồn tắm và các tạp vật
của người tu, cứ đến nhà đệ
tử mà lấy”.
Lúc ấy, đức Phật bảo: “Các thầy
nếu thiếu ǵ cho một Sa Môn, cứ đến Nhà
Trưởng giả mà thọ nhận, Ta cho phép, chớ có
nghi nan bận ḷng”.
Mấy ngày sau, Trưởng giả cấp Cô Độc
lại cho chở đồ bố thí rộng răi ở
bốn cửa thành, rồi ngày khác ở chợ, rồi ngày
khác nữa ở nhà v.v…ai cần ăn cho ăn, ai cần
mặc cho mặc, ai cần ǵ cho nấy.
Bấy giờ đức Phật nghe trưởng
giả Cấp Cô Độc bố thí rộng lớn
khắp nơi như thế, Ngài bảo các Tỳ Kheo:
“Ưu Bà Tắc (Cư Sĩ) ưa bố thí nhất trong
hàng đệ tử của Ta là trưởng giả Tu
Đạt (Cấp Cô Độc).
Sau đó ít năm, khi
đức Phật trở lại đạo tràng Kỳ
Hoàn nước Xá Vệ, một hôm trưởng giả
Cấp Cô Độc đến viếng đức
Phật, sau khi vái chào và hỏi thăm sức khỏe
của Phật, Trưởng giả ngồi qua một bên
để nghe pháp.
Lúc ấy đức Phật hỏi Trưởng
giả: “Trưởng giả, ông có thường bố thí
cho người nghèo thiếu không?”
Trưởng giả
thưa: “Đúng vậy, bạch Thế Tôn! Con hằng
bố thí cho người nghèo thiếu, bố thí rộng
răi tại bốn cửa thành, tại chợ, tại nhà,
cấp các thứ cần thiếu cho người, con đă
làm như thế rất nhiều lần. Bạch Thế
Tôn, có lúc con nghĩ rằng muốn bố thí cho tất
cả loài chim rừng, súc vật trong rừng. Con cũng
không nghĩ: “đây nên cho, kia không nên cho”; cũng không
nghĩ: “Đây nên cho nhiều, kia nên cho
ít”. Con hằng nghĩ: “Tất cả chúng sanh đều do
ăn mà c̣n tính mạng, có ăn th́
sống, không ăn th́ chết”.
Đức Phật
bảo: “Lành thay, lành thay! Trưởng giả! Ông đă đem ḷng Bồ Tát, chuyên ṛng một ư mà
bố thí rộng răi. Đúng là các chúng sinh đều
do ăn mà sống, không ăn liền
chết. Này Trưởng giả, Ông sẽ thu
hoạch được qủa báo lớn, tiếng
đồn mười phương thế giới,
được pháp vị cam lồ. Sở dĩ như
thế là v́ Bồ Tát thường đem tâm b́nh
đẳng mà bố thí, chuyên ṛng một ḷng nghĩ tới
các loài chúng sinh, họ do ăn mà c̣n, có ăn liền
được cứu tế, không có ăn sẽ chết.
Rồi Phật nói kệ diễn tả lại ư trên:
Hăy nên bố thí khắp,
Trọn không tâm luyến tiếc,
Ắt sẽ gặp điều lành,
Được đến bờ bên kia (giải thoát)”
Chúng ta thấy rơ sự
bố thí của trưởng giả Cấp Cô Độc
là do ḷng từ bi b́nh đẳng, thật vô cùng rộng
lớn, chúng ta nên học và cố gắng noi theo vậy.
Toàn Không