LỄ KÍNH CHƯ PHẬT

 

Thích-Chân-Tuệ

Cơ-sở Phật-học Tịnh-Quang Canada

 

Trong thập phương tam thế khắp pháp giới, có vô số Đức Phật, chúng ta đều dùng thân khẩu ư, tam nghiệp thanh tịnh, thường tu hạnh lễ kính.  Nghĩa là chúng ta thường xuyên một ḷng thành tâm kính lễ chư Phật mười phương, điều này là lẽ đương nhiên đối với những người Phật Tử.  Điều quan trọng cần lưu ư là chúng ta không những kính lễ mười phương chư Phật quá khứ, tức là chư Phật đă thành, mà chúng ta luôn luôn kính lễ chư Phật trong ba thời: quá khứ, hiện tại và vị lai.

Chư Phật hiện tại và vị lai là những vị nào, ở đâu, làm sao chúng ta biết được mà kính lễ?

Thông thường ở thế gian, chỉ khi nào các bậc thánh nhân viên tịch, các nhà hiền triết qua đời rồi, người đời sau mới nhận ra được và tôn sùng, chiêm bái.  C̣n khi các vị đó đương thời, tại thế, v́ mê muội, v́ ganh tị đố kỵ, v́ gièm pha phỉ báng, nói chung, v́ vọng tâm tham sân si che lấp, không có bao nhiêu người thấy được, hiểu được, cảm nhận được sự siêu phàm, sự thanh cao bên trong cái h́nh tướng thế nhân của các vị đó.  Đó là nói về các bậc chân tu thực học, đạo cao đức trọng, c̣n đối với mọi người khác th́ sao?

Con người thường tưởng tượng rằng thánh nhân phải là những người có h́nh tướng dị thường, có hào quang tỏa khắp thân, có phép lạ chữa lành bệnh tật, có thần thông đi mây, cưỡi gió, lướt trên mặt nước, hô phong hoán vũ, làm được những chuyện kỳ đặc khác người.  Cho nên con người thích chiêm ngưỡng, lễ lạy các vách tường, nóc nhà, g̣ mối, ụ đất, buồng chuối, gốc cây cao, ngọn cây sao, khe suối, hốc đá, hang sâu, bất cứ chỗ nào có người phao tin rằng có tiên thánh hiện ra nơi đó!

Hoặc là tôn sùng, lễ bái các người có h́nh tướng dị kỳ, râu tóc xồm xoàm, mười năm chưa tắm, bụi bặm dơ bẩn, móng tay cả tấc, thậm chí có người không bận quần áo ǵ cả!  Hay sùng bái các người làm những việc khác thường như ngồi trên bàn chông, đi trên đống lửa, quanh năm ngủ ngồi không nằm, ăn cơm muối mè, không dùng thức ăn nào khác, chỉ uống nước lạnh, không chịu uống thuốc men ǵ cả!

Tại sao có nhiều chuyện mê tín dị đoan như vậy, kể cả những người gọi là học thức, trí thức thế gian, bằng cấp này nọ? Bởi v́ con người thường quá quan tâm đến phương diện vật chất, chỉ chú trọng đến cái thân xác của con người, mà quên đi phần tâm linh.  Ngay khi c̣n sống tại thế gian, cái thân xác này c̣n không phải là ḿnh, huống là sau khi chết.  Tại sao vậy?  Bởi v́ chúng ta ai ai cũng muốn được trường sanh bất tử, muốn thân xác này trẻ măi không già, đẹp măi không nhăn, khỏe măi không đau, sống hoài không chết, nhưng nào có được đâu?  Đến khi nghỉ thở hai hôm là không ai dám đến gần!

Trong Kinh Hoa Nghiêm, Đức Phật có dạy:

"Nhứt thiết chúng sanh giai hữu Phật Tánh".

Nghĩa là bất cứ chúng sanh nào, bất cứ người nào trên thế gian này, không phân biệt h́nh tướng, không phân biệt tôn giáo, không phân biệt chủng tộc, không phân biệt sang hèn, không phân biệt địa vị, không phân biệt nam nữ, không phân biệt tuổi tác, không phân biệt học thức, không phân biệt xuất xứ, không phân biệt ǵ hết, mọi người đều có Phật Tánh đồng như nhau, chỉ v́ mê ngộ không đồng, nghiệp chướng khác nhau, cho nên h́nh tướng bên ngoài có sự khác biệt.

Chính v́ con người chấp chặt cái h́nh tướng bên ngoài cho nên phân biệt tốt xấu, phải quấy, đúng sai, không hiểu được ngoài các thân xác ra, chính ḿnh có Phật Tánh, không hiểu được mọi người đều có Phật Tánh như nhau.  Do đó phiền năo khởi lên, cuộc đời ch́m đắm trong các sự tranh chấp, hơn thua, kiện thưa, đấu tranh, giành giựt, phê phán, chỉ trích, chiếm đoạt.

Nếu thực sự hiểu được mọi người đều b́nh đẳng, đều có Phật Tánh như nhau, th́ con người không dám xúc phạm lẫn nhau, dù bằng hành động, lời nói hay ư nghĩ, huống là âm mưu hại nhau, kiện nhau ra trước ba ṭa quan lớn, đ̣i bồi thường vài triệu đô la, để cả nhà xúm nhau chia chác!  Thiệt là tội nghiệp lắm thay!  Con người tạo nghiệp mà không hay, không biết!  Hoặc biết mà vẫn cố phạm!

Chư Tổ có dạy:

Chúng sanh nh́n chư Phật là chúng sanh, cho nên phiền năo khổ đau.

Chư Phật nh́n chúng sanh là chư Phật, cho nên niết bàn an lạc.

Nghĩa là những người phàm phu không biết ḿnh có Phật Tánh, không biết mọi người đều có thể thành một vị Phật trong tương lai, thường mang tâm trạng tự ti, hèn kém, luôn luôn mang "cặp kiếng chúng sanh", đó là cặp kiếng kỳ thị, bất b́nh đẳng, cho nên nh́n thấy tất cả mọi người chung quanh đều là chúng sanh như ḿnh, thường là tệ hơn ḿnh, xấu xa hơn ḿnh, cho nên sanh tâm chán nản, ghét bỏ, khinh khi, giận tức, bực dọc, từ đó phiền năo khổ đau bắt đầu.

Nói một cách thông thường đó là: suy bụng ta ra bụng người.  Người mang cặp kiếng màu đen, nh́n chỗ nào cũng thấy tối thui, nh́n người nào cũng tưởng là ma đen thùi!

C̣n chư Phật từ nhăn thị chúng sanh, thương nh́n cuộc đời bằng Phật nhăn, với tâm bồ đề giác ngộ, với "cặp kiếng b́nh đẳng", cho nên nh́n thấy rơ ràng người nào cũng có Phật Tánh, cũng có khả năng thành một vị Phật, nếu giác ngộ, biết quày đầu hướng thiện, từ bỏ nghiệp chướng.

Trong nhà Phật, mọi người trân quí Phật Tánh của nhau, nên thường chắp tay trước ngực, cúi đầu, chào nhau bằng câu "Mô Phật" hay "A Di Đà Phật", ngụ ư rằng "Búp sen xin tặng người.  Một vị Phật tương lai". 

Bởi vậy cho nên, tu hạnh "Lễ Kính Chư Phật", chúng ta tạo không biết bao nhiêu phước báu, được không biết bao nhiêu công đức, tránh không biết bao nhiêu phiền năo khổ đau. Từ đó chúng ta sống trong sự cảm thông, tương kính, cho nên cuộc đời của chúng ta sẽ được an lạc và hạnh phúc, không nghi, dù chúng ta đang sống ở bất cứ nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào. 

 

Tỳ-Khưu Thích-Chân-Tuệ

cutranlacdao@yahoo.com

cosophathoctinhquangcanada.org