Phật
Giáo Việt
Cuối Khúc Quanh Dài (?)
TS
Trần Kiêm Đ̣an
E-Mail: trankiemdoan@khoahoc.net
02 tháng
11 năm 2006
Xuất xứ: www.khoahoc.net
Lịch sử là một con
đường thẳng. Biến cố
lịch sử là một đoạn đường cong.
Đường cong đó là một bước ngoặc,
một khúc quanh làm cho lịch sử chuyển ḿnh và
đổi hướng. Bước
ngoặc có thể chỉ là ánh chớp như ánh chớp
của hai trái bom nguyên tử Mỹ thả xuống
Khúc quanh dài của giáo
sử Phật Giáo Việt
Những khúc quanh lịch sử
thường có tính quyết định, năng
động và quyền biến rơ ràng v́ lịch sử là
tập đại thành của một chuỗi mất c̣n,
được thua về quyền lực.
Nhưng những khúc quanh
nhân văn mang nội hàm tư tưởng và tâm linh như
triết lư, tôn giáo thường khi ẩn, khi hiện; lúc
mơ hồ, lúc cụ thể trải dài qua nhiều
thế hệ.
Khúc quanh hiện tiền của Phật
Giáo Việt
Thế hệ “Ôn” trong hàng
giáo phẩm cao cấp của Phật Giáo Việt
Có thể nói, trong ba ngày cuối cùng 19, 20
và 21 tháng 10 năm 2006 trong dịp tang lễ của ḥa
thượng Thích Măn Giác tại Los Angeles, tiểu bang
California, Hoa Kỳ là một cơ hội hội ngộ
hiếm có. Hàng Phật tử xuất gia và tại gia
thế hệ lên lăo, trưởng lăo và đại lăo
được gặp lại nhau, thăm hỏi, lắng
nghe và suy tư sau một khoảng cách dài hơn 40 năm
vắng bóng. Sự hiện diện đông đảo
hiếm thấy của hơn 300 tăng ni và hằng ngh́n
Phật tử, cư sĩ cùng thân hữu từ khắp
các tiểu bang trong nước Mỹ và từ nhiều
nước trên thế giới, kể cả quư thầy
từ Việt Nam sang dự tang lễ, nhắc nhở một h́nh ảnh lư tưởng
của sinh hoạt Phật Đà “Tứ Chúng đồng
tu, Tăng Già ḥa hợp” thật cảm động.
Lần đầu tiên, kể từ
thời kỳ tranh đấu Phật giáo 1963 tôi mới
gặp lại được một khung cảnh
đầy Đạo t́nh ấm cúng – gần như sum
họp – của chư Tăng, Ni và Cư sĩ Phật giáo
như thế. Đặc biệt là sự hiện
diện của chư tăng và cư sĩ “vang bóng một
thời” như quư thầy Thích Tâm Châu, thầy Thích Hộ
Giác, thầy Thích Giác Nhiên, thầy Thích Giác Đức… và
những cư sĩ như Trần Quang Thuận, Bùi
Ngọc Đường, Hồng Quang… cùng với sự
chứng minh của quư thầy Thích Huyền Quang, Thích Minh
Châu, Thích Nhất Hạnh… được niêm yết
lớn trên tiền đ́nh Chùa Việt Nam và trên nhiều
thông báo, thông tri.
Tôi theo đoàn Phật
tử chùa Kim Quang,
Những tâm hồn
đến với thầy Măn Giác đa dạng và phong phú
quá. Rơ ràng là người ta đến bái biệt
một nhà thơ, một nhà văn hóa, một nhà giáo
dục, một nhà tu chứ tuyệt nhiên chẳng có ai
đến với ư nghĩ phảng phất là đến
đất nầy để cung tiễn một nhà chính
trị hay là một nhà đấu tranh nào đó… dẫu cho
chính trị và đấu tranh được hiểu
đơn thuần như một thái độ hơn thua
quyền lực ở cơi đời tục lụy nầy.
V́ thơ không có biên cương; văn hóa không có mầu
sắc; giáo dục không có đ̣n phép; tu hành không có câu
chấp… nên thầy Măn Giác đă đi vào ḷng người
bằng những mảnh đất chung
– “diện phục và tâm phục; lư trọng và t́nh
thương.” Nhân loại có nhiều mảnh đất chung mà con người thường bỏ
hoang quên khai thác. Trong khi những mảnh đất
riêng là mầm mống của tương tranh đầy
oan khiên và nghi ngại nhưng người ta lại hăm
hở bám vào. Phải chăng Pháp nạn thường
xảy ra khi mảnh đất chung
đă cạn kiệt t́nh thương, t́nh người và
t́nh đạo?!
Trong rừng chữ
nghĩa và ngôn ngữ từ bốn phương tám
hướng tụ về, sự diễn đạt và
bộc bạch của mỗi nơi, mỗi tông phái,
mỗi người một khác. Sau lớp áo ngôn
từ phù vân trang điểm có chỗ hoa ḥe sáo ngữ; có
khi tô điểm vu vơ; có lời tán
tụng quá tầm suy niệm… th́ cái lơi tinh anh c̣n lại
vẫn là một thực tại chân tâm và chân t́nh
đầy xúc động. Nhất là ngôn ngữ và phong
thái của chư Tăng Ni cao niên
đều chan chứa đạo t́nh và trầm lắng vô
cùng. Hầu hết những lời phát
biểu của các bậc cao niên tôn túc đều có
tiếng thổn thức đầy nước mắt
thấm đượm t́nh đạo, t́nh đời và
trên hết là t́nh người. Tôi theo dơi bằng
cả trực giác và suy tư để cảm nhận
được rằng, sau hơn 40 năm liên tục
thăng trầm, tâm thức của con người trên
đường đạo hay giữa đường
đời cũng đủ phong trần, cũng thừa
già dặn và cũng quá thấm thía để nhận ra ḿnh
và nhận ra người trong bề sâu lắng đọng
dưới những cơn sóng gió phiêu linh trên bề
mặt.
Ngày thứ bảy
Trong tiếng kinh cầu tiễn biệt
lần cuối: “Nam mô tiếp dẫn đạo sư A Di
Đà Phật”, đồng niệm vang lên nhiều lần
trong suốt thời kỳ tang lễ của thầy Thích
Măn Giác, theo ư kiến của nhiều người, mang
một ư nghĩa hơi khác hơn lời kinh thường
nhật. Lời kinh tiếp dẫn
tiễn biệt lần cuối cùng truyền thống hôm
nay không mang khái niệm b́nh thường của sự khép
lại một đời sinh diệt, xả bỏ báo thân
về miền an lạc. Cách nh́n tích cực cho
thấy rằng, sự tiếp độ hương linh
phát ra từ hùng lực “tăng già ḥa hợp, tứ chúng
đồng tu” mang ư nghĩa của sự vươn
tới và mở ra một thời điểm đầy hy
vọng cho Phật Giáo Việt Nam trong và ngoài
nước. Đó là tâm trạng và khuynh hướng
mong cầu “hóa giải” lan tỏa chan ḥa
như một niềm tin yêu thiết tha trong đại
chúng.
Giới Phật tử cao niên biểu
thị niềm tin qua ánh mắt, qua cung cách chân thành chiêm bái
quư tăng ni. Trong mắt nh́n của
thế hệ cao niên, chư tăng ni
đều là Trưởng Tử của Như Lai không phân
chia ranh giới đạo tràng, giáo hội hay bộ phái nào
cả. Tâm lư cao niên thường
được văn hóa phương Đông xem như là
một sự già dặn, bao dung và thỏa hiệp dễ
dàng. Trong khi tâm lư phương Tây
lại xem như một khuynh hướng “nursing home” buông
xuôi và cam nhẫn. Dẫu Đông hay Tây th́ tâm lư cao
niên dù có lịch lăm đến mức nào, vẫn
thường mang tính triết lư sống cao hơn là hành
động sống.
Thế hệ Phật tử mầm non
như Gia Đ́nh Phật Tử bày tỏ ước
vọng hồn nhiên nhưng rất thực tế về
một sự ḥa hợp và thống nhất Phật Giáo
đúng nghĩa, đúng danh xưng và đúng tâm nguyện.
Ước mơ của tuổi trẻ
Phật Tử Việt
Giới trung niên, đóng vai
thế hệ bắt cầu giữa hai thế hệ già và
trẻ cũng đang thấm thía nói về tính vô
thường của nhân gian và những ǵ mà Đạo Pháp
cần làm th́ nên làm trước khi quá muộn. Sau
những hoa đèn, trướng, liễn, đối… nói
lên những lời tiếc thương đầy
đạo t́nh, thâm ân và chắt lọc
nhất, mỗi người dự đám tang trở
về bỗng đối diện với chính ḿnh. Ḿnh cón quá trẻ, quá già hay vừa đúng
độ để nghĩ đến chuyện rồi
một ngày nào đó đến lượt ḿnh ra đi –
một sự hóa thân giữa cơi vô thường không ai tránh
được. Tuổi trung niên đang là lớp
tuổi đóng vai chủ lực trong hầu hết
những sinh hoạt Phật sự hay những ngày lễ
hội. Trong tang lễ của thầy Măn Giác, giới
Phật tử và thân hữu trung niên xuất thân từ các
trường đại học Vạn Hạnh, Huế, Cần
Thơ, Sài G̣n, Đà Lạt; từ các ngành giáo dục,
văn hóa, văn nghệ ngày xưa ở quê nhà và bây
giờ ở nước ngoài tham dự đông đảo
nhất. Lớp trung niên rất xác tín
với khuynh hướng vận động cho một
sự ḥa hợp nội bộ Phật Giáo Việt
Bày tỏ niềm hy vọng về tinh
thần hóa giải của đạo Phật trong cảnh
tranh tối tranh sáng hiện nay – mà ngay cả anh em nội
bộ cũng có người và có khi chưa nh́n rơ mặt
nhau –đương kim hội trưởng và ban chấp
hành hội Ái Hữu Đại Học Vạn Hạnh
hải ngoại, anh Lê Văn Thạnh và anh Trương Chí
Cường đều nói lên niềm ước mơ
về một trường đại học Phật Giáo
hay một hậu thân của Đại Học Vạn
Hạnh tại quê nhà sẽ sớm được phục
hồi. Sự phục hồi sẽ mang một ư
nghĩa sâu xa hơn về các mặt lịch sử, tâm lư, t́nh
cảm và đạo nghĩa nếu cảnh Thầy Xưa
Bạn Cũ vẫn c̣n duyên lành hội ngộ dưới
mái nhà giáo dục trước khi thời gian và điều
kiện thể lư bắt buộc phải chia tay. Rơ
ràng, kinh nghiệm lịch sử của những ngôi
trường lừng lẫy thế giới như Sorbonne,
Cambridge, Harvard, Stanford… cho thấy rằng, một cơ
sở văn hóa hay giáo dục thuần túy và truyền
thống thường dễ dàng biến thành mảnh
đất chung. Một mảnh đất có mẫu
số chung cho những bàn tay nhiệt
t́nh đóng góp. Đồng thời,
cũng là phương tiện hóa giải đậm tính
nhân văn cho những khuynh hướng tương tranh và
phân hóa trong từng nội bộ.
Ngày một vị cao tăng như
thầy Măn Giác ra đi, người ở lại
thường có dịp lắng ḷng nh́n lai chặng
đường đă qua để suy tư về một
tương lai đang tới. Bao nhiêu là ước mơ,
bao nhiêu là hy vọng về một vận hội mới
của Phật Giáo Việt Nam vừa được nhen
lên khi cảnh sinh diệt vô thường và tre tàn măng
mọc đang diễn ra hiện tiền, trong từng
chớp mắt của thời gian.
Một “khúc quanh dài” gần
4 thế hệ của Phật Giáo Việt
Trưa thử Bảy đầy nắng
vàng, trong khung cảnh rực rỡ y vàng và sáng lên trong Ánh
Đạo Vàng giữa khuôn viên Nghĩa Trang Live Oak Crematory,
hàng ngh́n tiếng cầu kinh của chư Tăng Ni,
Phật Tử và Thân Hữu cùng góp lại trong cùng một
lời kinh: “Nam mô tiếp dẫn đạo sư A Di
Đà Phật”.
Nhục thân của cố
ḥa thượng Thích Măn Giác trở về với tứ
đại. Nhưng thi sĩ Huyền Không th́
đang ở lại, bay bay cười mỉm với
trăng:
Ta từ sinh tử về chơi
Ngồi trên chót đỉnh mỉm
cười với trăng.
Không biết từ đâu, sau
tang lễ của thầy Thích Măn Giác, trên đường
về lại nhà, tôi có niềm thâm tín rằng, Phật Giáo
Việt
Trần Kiêm Đoàn
Sacramenot, Thu 2006