Kính chào
quý vị,
Cám ơn anh
Khôi giới thiệu bài của anh Minh Tích,
tôi đã tìm đọc và rất cảm
động vì có người vẫn tâm
huyết dẫn giải giáo lý Phật giáo
một cách căn bản dễ hiểu cho
những ai muốn tìm hiểu đạo Phật.
Nhất là với giới trẻ VN từ
40 tuổi trở lại, họ ra đời
vào lúc xã hội nhiễu nhương,
trong lúc khoa học kỹ thuật phương Tây
phát triển nh vũ bão, cuốn hút
mọi thành phần chen nhau đi đến chỗ
VONG THÂN. Dù chủ quan, tôi vẫn cho
rằng đạo Phật là tôn giáo duy
nhất có khả năng kéo con người
tạm thời dừng lại chốc lát
để nhận diện MÌNH LÀ AI ? ĐI ĐÂU ĐÂY ?
Tôi còn tâm đắc một số bài viết của những nhà khoa học, những bài viết khá nặng ký đánh vào những đầu óc thực dụng của giới trẻ, vì thành phần nầy luôn có khuynh hướng thực nghiệm, đòi chuyện gì cũng phải được chứng minh có lô-gíc, không mời gọi khơi khơi được. Tuy nhiên tôi không tán thành phê phán gay gắt bất kỳ một tôn giáo nào. Đạp đổ người khác để mình đứng lên không phải là bản hoài của chư Phật, không phải là chủ trương của giáo lý Phật.
Như tôi
đã nói, Phật vốn tuyên thuyết VÔ
LƯỢNG PHÁP MÔN TU, nếu duyên nghiệp của
mình có được sự quán
chiếu thông tuệ hơn người đôi chút,
thì cũng chỉ âm thầm thương cảm
những kẻ "giới cấm
thủ" - thế cũng đã là chủ
quan rồi - huống hồ phỉ báng
những người không giống mình.
Tôi lấy ví dụ bản thân để muốn nói rằng bôi bác pháp môn của người khác thật không phải là chánh đạo, thiếu tâm từ. Huống hồ tôi thấy có vị chỉ trích Đại thừa, chỉ trích Tiểu thừa, phê phán miệt thị các tôn giáo khác quả là điều không nên vậy. Có điều thấy cái ác, thấy kẻ nhân danh tôn giáo mình để sát nhân hại vật mà im lặng coi như đồng lõa với tội ác nên mới phê phán với mục đích khuyền thiện.
Tôi nhớ có
người hỏi ngài Long Thọ:
- Tiều thừa
là gì ?
Ngài trả
lời :
Người
ấy lại hỏi :
-
Đại thừa là Tiểu Thừa.
Không
phải ngài trả lời cù nhầy đâu,
mà quả thật hai mặt của một
đồng xu mà. Không
có mặt trước sao có mặt sau
được !
Điều tôi muốn nói đây là
trong thời A Hàm, có những
vị Tỳ Kheo vào bạch Phật xin
một đề tài thiền
quán để tu tập. Phật quán biết
căn cơ của từng người
nên Phật cho mỗi người
một đề tài không nhất thiết
giống nhau, miễn sao phù hợp căn tánh từng người để đạt
kết quả nhanh nhất, không cứ là
phải Tứ Niệm Xứ (Thân, Thọ, Tâm,
Pháp) mới là nhanh nhất hay tốt
nhất. Thế mà tôi thấy anh Trần Thọ
cứ đưa Tứ Niệm Xứ lên
hàng đầu và hỏi các đạo
hữu có ai quán Tứ Niệm Xứ
chưa, coi như đây là pháp môn số 1,
thiết nghĩ có chủ quan lắm không ? Giá
như căn cơ vị nào đó phù
hợp với phép quán khác và
đã đắc thiền chứng nhưng không
nói ra thì sao ? Thường
thì không ai nói ra dù
đắc sơ, nhị, tam Tứ
thiền cho đến Diệt Thọ
Tưởng Định cũng không ai biết. Chỉ
có Phật tuyên bố giới thiệu cho
đại chúng biết về người
đó để khuyến khích mà thôi. Nếu
mình tự bình chọn pháp môn Tứ
Niệm Xứ là trên hêt thì vô tình ngã
mạn muốn giỏi hơn cả Phật. Xin anh
Thọ hoan hỷ cho ý kiến để
cùng học hỏi.
Sau cùng, thưa anh Khôi, khi nào anh đưa lên mạng bài mới xin anh thông báo để anh em tìm đọc. Còn trong trao đổi Email giữa nhóm chúng ta, cũng nên đưa ra những vấn đề cụ thể coi như một vấn nạn tìm cách giải quyết để mọi người động não có lẽ hấp dẫn sôi động hơn, thay vì thụ động dễ đi đến nhàm chán và tê liệt. Hoặc kể lại câu chuyện cụ thể đời mình có chỗ tương ứng với Phật pháp. v.v. Tất cả những việc ấy mục đích soi lại chính mình, ghi lại dấu ấn trong đời để được TIN SÂU Phật pháp hơn.
Kỳ tới tôi sẽ kể
về một chuỗi nhân duyên kỳ lạ trong
đời tôi hầu quý vị
Thân
ái.
Ngày 8 tháng 11, 2006
Câu
hỏi của đạo hữu Thọ:
Bài trả lời của đạo
hữu Nguyên Trường:
Anh Thọ thân
mến.
Tôi xin phép
được trả lời anh theo thứ
lớp, tất nhiên với vốn liếng có
giới hạn trong khả năng tiếp thu học hỏi của tôi :
1/- Không phải bất
cứ vị nào chứng đắc
cũng viết ra kinh sách, nếu anh đã có
khuynh hướng thiện cảm với Tiểu
thừa hay Nguyên thủy, điều đó
đồi với tôi rất trân trọng, rất trân
quý, nếu ai chỉ trích chê bai thì xin cho tôi
được cùng với anh gánh vác
để
2/- Anh hỏi tiêu chuẩn tôi
chọn kinh sách như thế nào. Thì tôi
cũng chỉ đọc và học kinh Phật trong 3
tạng đó thôi, nhưng rất tiếc là
giá như tuổi thọ của tôi khoảng 300
tuổi thì tôi sẽ đọc hết cả 3
tạng ấy, thưa anh.Tuy đọc kinh luận của
Phật giáo như vậy nhưng tôi vẫn thấy
chưa thỏa mãn, có thể giáo lý
của các tôn giáo khác hợp lý hơn
, hay hơn thì sao, nên tôi không quản mệt mỏi
tìm đọc cho được cả giáo
lý của Cao Đài Giáo, Hòa Hảo, Bahai,
Thiên Chúa Giáo, Hồi Giáo, Ấn Giáo, . v.v. để tìm ra chỗ phải trái
và đặc tính của mỗi tôn giáo xem
họ lý luận ra sao. Cũng xin tâm sự
với anh, ngần ấy tài liệu kinh sách
của các tôn giáo cộng lại cũng không
đồ sộ, ngõ ngách, chằng chịt,
đa dạng bằng tài liệu một Phật
giáo. Đây quả là điều thật bất
hạnh, chuyện nội bộ trong nhà mình,
ruột gan
3/- Việc tôi nói anh
đề cao Tứ Niệm Xứ quá anh
đừng hiểu lầm Tứ niệm
xứ là không tốt đâu, mà tôi có ý
nói rằng Tứ Niệm Xứ là 4 phép quán,
nó nằm trong 37 phẩm trợ đạo,
nếu không thực hành cùng lúc với
các pháp trợ đạo khác thì
Tứ niệm Xứ chẳng có tác
4/- Anh nói anh sợ
đọc những cuốn sách nào đó
là phải, trong đó có nhiều lý do.
Lý do thứ nhất là anh không hệ thống
hóa sự đọc của anh cho có
thứ lớp. Có khi nào anh đi
đến một chỗ lạ, bất chợt trong
hẻm anh chun ra đường lộ lớn
tấp nập xe cộ, anh sẽ bối
Vài dòng tâm sự,
mong anh vui vẻ nhé
Nguyên
Trường.